Mỗi công việc đều có những đặc thù riêng, anh không thể vừa bán xăng lại vừa hút thuốc.
Phần mình, tôi nghĩ một nhà gốm học, dù là nói gì cũng nên ở mức vừa phải thôi. Khi hiện tại ở Việt Nam, nhóm vấn đề về sở hữu bản quyền và chuyển giao trí tuệ còn nhiều mặt hạn chế.
Để cho ra một hình dáng ưng ý với đa số phần đông, anh phải thử nghiệm, điều đó đồng nghĩa với việc anh phải thất bại và làm đi làm lại nhiều lần. Điều ngặt nghèo hơn, là nếu thành công, sản phẩm được bán ra thị trường, thì dáng đó không thuộc về anh nữa.
Người ta có thể sao chép, một cách dễ dàng nhanh chóng, bằng cách mua hoặc chụp lại, và in ra hàng loạt, thậm chí trước khi anh kịp bán đợt 2.
Lại nói về nguyên liệu. Chưa nói đến công đoạn cân đo đong đếm, ghi chép đánh dấu, thì một mẫu thử chỉ có thể biết, khi đã ra lò, tức là liên quan mật thiết tới kỹ thuật cầm lửa ( cấu tạo lò, thời gian, nhiệt độ, môi trường, cách xếp)
Cho nên, để đi đúng hướng về màu, sắc, hay hiệu ứng, phải tận tâm tận lực. Để hợp thức một loại men hay xương, tức là khiến nó ổn định, thì cũng cỡ chục lần thử nghiệm.
Có những loại men rất khó về hiệu ứng lẫn màu sắc, để theo đuổi, vài ba năm là bình thường.
Nhưng nếu nói ra, cùng lắm mất vài phút, và công thức đó không còn là của anh.
Người ta bảo nghề gốm "bạc" lắm, chính là ở chỗ ấy.
Tóm lại, đôi khi việc cần làm là ko làm j cả, lời nói cũng vậy.
Và thường thì tôi rất có kinh nghiệm về điều này.


NHẤT LIỆU, NHÌ NUNG, TAM HÌNH, TỨ TRÍ.
PHẦN II- HÌNH
.......
Trang trí xếp cuối cùng, bởi lẽ BẢN THÂN HÌNH KHỐI, TỰ NÓ LÀ TRANG TRÍ.
.
Sự tạo hình ám chỉ về dáng vẻ, đường cong được khơi gợi bởi những sự ra vào, lồi lõm, đến đi, chìm nổi, sáng tối… mà thuật ngữ chuyên ngành gọi là khối âm và khối dương ( hay khối tích cực và tiêu cực) .
.
KHỐI LÀ KHOẢNG KHÔNG GIAN MÀ MỌI CHIỀU ĐỀU ĐƯỢC GIỚI HẠN ( dài, rộng, cao) , tách biệt giữa cái này với cái khác.

Tuy vậy, trong điêu khắc nói chung, và gốm nói riêng, xuất hiện một chiều bổ sung thứ 4. Đó là khi tác phẩm được xoay tròn hoặc chúng ta đi quanh nó để nhìn một cách toàn diện.
Mỗi chuỗi/ khoảng cách của sự trải nghiệm hình ảnh sẽ thu hút người quan sát đi quanh tác phẩm một lần nữa, rồi một lần nữa, hoặc dừng lại ở một góc nhìn, kéo dài thêm thời gian dành cho nó.
.
Với góc nhìn này, thì tôi cứ nghĩ không  hiểu tại sao ? Những nhà nghệ sĩ và tri thức của chúng ta lại dùng sứ trắng. Khi tôi cẩn thận cầm những chiếc bát sứ lên và xoay một vòng, chẳng có j thay đổi, nó lặng lẽ bất ngờ giống như một dòng sông không chảy.

Powered by Blogger.